Monday, December 16, 2013

Vùng trời biên giới ll. ChúTưVoi


                 Finally hai con vịt đẹt , Ông ba mươi và Chú tư Voi tui cũng có được SVL đi biệt đội Houston tham dự đêm VùngTrời Biên Giới ll và đêm Không Gian Để NhớMộtThời do Anh chị Em không quân Houston tổ chức .

   Con vịt đẹt THM lên tần số gọi cho biết SVL đang chờ ký . Good luck captain Mạnh .

   Lần nầy hai anh em chúng tôi được Chief thả solo , phương tiện tự túc nên mạnh ai nấy bơi đi tìm tàu , xấu tốt gì cũng bay miễn lết qua được Houston là OK . Pilot Thần Phong Kami Kazê mà em !

  Trễ lắm rồi , mạnh ai nấy phóng , hẹn gặp nhau bên Vùng Trời Biên Giới Texas . See you Mõ làng đq’ , người hùng BanĐông.

   Phần vì lâu lắm rồi không được solo ; phần vì mùa mưa bão đã bắt đầu , thời tiết trở lạnh bất ngờ , phần vì nóng lòng gặp lại anh em  đã một thời sống chết bên nhau nhưng 39 năm rồi chưa được một lần gặp lại , thú thật voi tui hơi run . Sợ nhất là chief đổi ý bất ngờ . Ối giời , trời không rét mà run !

    Ban sì-tép , Tr/t Pho , Th/t Cang, Th/t  Thu  ...được quý vị phu nhân yêu quý đích thân tháp tùng chăm sóc  nên quý N/T rất ư là khí thế . Quý Cụ đã chống ba-ton ra đi lâu lắm rồi . Biệt đội Houston mới ới là các cụ lên tiếng có mặt liền . Phi đoàn thả Biệt kích có khác !.

    Ban sì-tôm , Th/t Thận Phạm và Đ/u  Long đầu bạc , từ SanDiego cũng đã kéo hai cái Remorse  lên tàu âm thầm cất cánh từ khuya .

   Tội nghiệp cho kẻ ra đi , cực chẳng đã , vì bạn bè vì đồng đội  phài bỏ vợ bỏ con xong pha vào vùng lửa đạn  chứ có vui sướng gì đâu . Ai mà cầm lòng cho được khi nghe Phúc nhảy dù khóc thê thãm trên tần số Emergency kêu cấp cứu .

   Nhưng thương là thương cho những người  không được đi , phải ở lại  hoặc vì i-nắp sức khỏe bị bác sĩ ground , hoặc vì kẹt an ninh bị Police ground hoặc bị chief đì chief ground , anh em đành ngồi nhà dỏi theo  phe ta ào ào trên tần số guard .     

    Cậu Hạnh Râu , từ San Diego ngẹn ngào : “ Ticket có rồi mà không đi được . Qua bển anh cho tui gửi lời thăm anh em bên đó ”.

    Cù Lủ Lủng Khánh Trần, từ Los Angeles nức nở :”Tui bị Bác sĩ ground không đi được , anh cho tui gữi lời thăm thằng Hoạt và anh em “.

     Hoàn Hi-not , từ San jose , rên rĩ :” I can’t make it . I can’t make it “!

     Thương cho các anh ròng rã mấy tháng trời dàn dựng , chống chèo, viết chương trình , vẽ Lôgô , chạy xuôi chạy ngược quảng cáo rùm beng ... cuối cùng tới ngày khai hoa nở nhụy đành ngồi nhà nhìn thiên hạ chơi , mà tụi Kingbee và Lôi Hổ chơi thì phải biết , dập liễu vùi hoa còn chó gì mấy cái logo ! Sorry captain Hoàn .

        Book được tàu xong Tư tui vội vàng gọi ngay cho đ/u Lương ngọc Ánh và đ/u Trần văn Nga, hai vị Sĩ Quan Hành Quân của biệt đội Houston, báo cáo Ông Ba Mươi và chú tư Voi  sẽ cất cánh và đáp đúng giờ tại phi trường IAH , xin phòng Hành Quân Chiến Cuộc cho xe đón phi hành đoàn . Hai vị sĩ quan tàu bay đẹp lão hào hoa nầy có gốc Kingbee , nên rất dễ thương :    ”Nghe năm . Chú Tư yên tâm , chúng tôi sẽ lo đầy đủ mọi thứ cho chú tư và Ông Ba ”. Hai vị còn sốt sắng hứa lo chỗ ăn chỗ ở và phương tiện di chuyễn cho anh em từ đầu tới đuối . Nghe mà mát cái bộ đồ lòng voi của chú Tư tui . Cám ơn thật là nhiều người hùng 253 và người hùng 217... Các Ông chỉ thua có ông Cọp !.                                         




                                                           *****

Tạm yên , Voi tui lết được tấm thân bồ tượng lên giường đúng 3:00 AM . Muốn chợp mắt chút xíu sớm mai còn đi cấy  đi cày nhưng Voi tui không tài nào ngủ được . Lơ tơ mơ Voi tui nằm nghĩ suy , thương nhớ lung tung . Voi tui thương người bên nầy rồi nhớ người bên kia bờ Đại Dương ; thương nhớ anh em Kingbee rồi nhớ thương anh em Lôi hổ , kẻ còn người mất , trôi nỗi khắp bốn phương trời .

   Nhớ Đại tá Phước , Đại tá Nu ,Tr/t Lộc , Tr/t Lương , Tr/t Phố , Tr/t Minh Đen...

   Nhớ Th/t Hiền , Th/t Tiến Lh, Th/t An, Th/t Thu , Th/t Tựu Lh...Nhớ  Đ/u Nhơn - Đ/u Thọ râu Lh, Đ/u Cung , Đ/u Vượng , Đ/u Thắng , Đ/u Thế Lh , Đ/u Chiêu Lh , Đ/u Sâm , Đ/u Thọ đen Lh , Đ/u Son  , Đ/u Trung Lh ,  Đ/u Mậu Lh , Đ/u Hoành , Đ/u Long , Đ/u Đạo L h , Đ/u Ái Lh..., ,Tr/u Giang Tr/u Bưu , Tr/u Phước Mực,Tr/u Duyên...Th/u Vang , Th/u Lộc... Mevo Xuân , Kingbeeman Minh Mẫn, Lê phước Quý , Jimmy Khuê , Ông Đạo Lắm , mevo Nguyên , cowboy  Lụa ... Guner Bổn , Hồng , Hải, , guner Ân, guner Hùng ...

   Sáu con rồng của phi đoàn Long Mã : Long đen , Long già , Long con , Long cồ , Long đầu bạc , Long nhí nay chỉ còn có bốn . Long già  đang ở Little Saigon , Long cồ ở Seattle , Long đầu bạc ở San diego , Long nhí ở Oklahoma , Long nào bây chừ cũng là Long đầu bạc cả chỉ có Long đầu bạc thì đầu tóc lại đen ra  .  

    Voi tui nhớ nhất  là hai phi hành đoàn mà  Voi tui phải né khi cắt phi lệnh : phđ  Đường- Bơ- Xã- Cải và  phđ Kiệt- Lực -Quan -Tài  . Phi hành đoàn trước  thì thơm quá chịu không nỗi còn phi hành đoàn sau thì kinh quá không dám cắt bay chung !!.

    Người nọ liên quan đến người kia , người đi sau dính chùm với  người đi trước như keo với sơn . . Chuyện của chú Tư  Chà cũng là chuyện của  chú Tư Gù ,  chú Tư voi , có khi hai ba chú chết chung một lỗ !.

    Những kỹ niệm thời chinh chiến xa xưa “ tưởng chừng đã quên “ đêm nay bổng dưng ùn ùn kéo lại , bừa bãi , ngỗn ngang  . Kỹ niệm này gối đầu lên kỹ niệm khác , chuyện nọ chuyện kia cứ chồng chéo lên nhau  tùm lum như mạn nhện , vui cũng lắm mà buồn cũng nhiều .

     Mà lạ thật , chuyện quan trọng vợ con vừa mới dặn thì quên , chuyện bay bỏng hành quân thả toán “ trên trời dưới đất “ thời cố lỹ cố lai nào thì nhớ , nhớ rõ ràng như mới xãy ra ngày hôm qua . What , where , when , who , không  thiếu cái  nào . Vợ bắt trả bài thì rặn ra từ chữ mà tụ họp lại , sau năm ba chai , thì chuyện chinh chiến xa xưa cứ  tuôn ra trào ra ào ào như nước vỡ đê ; tranh nhau mà nói , giành nhau mà kể ồn ào như vỡ chợ  . Bởi vậy mấy bả ghét cũng phải .

                                                          *****


                Nhớ thương , thương nhớ mõi mòn, Voi tôi thiếp đi trong giấc ngũ muộn màng. Nằm mơ, Voi tôi thấy mình được trở về thăm lại quê hương Buôn mê thuột thân yêu , được thăm lại Buôn Ho nơi chôn nhau cắt rốn của mình mà giờ đây đã  ngàn trùng xa cách , một lần đi là một lần vĩnh biệt !  Voi tôi mơ  thấy được gặp lại người yêu bé nhỏ năm xưa . Nàng vẫn xinh đẹp như một nàng tiên , vẫn rực rở cao sang trong chiếc áo dài nhiều màu truyền thống . VTôi dìu em dạo quanh hồ Lạc Thiện thân thương  trời nước mênh mông êm đềm muôn thủơ... Em đưa Voitôi đi thăm lại những dấu chân kỹ niệm của quãng đời hoa bướm ngày xưa  Thăm lại ngôi trường Sư Phạm xinh xắn thân thương của em , của những ngày mới quen nhau ; thăm lại ngôi nhà thờ trắng đồ sộ nguy nga của những ngày thề thốt bên nhau . Đây quán cơm bà Bắc trên đường Lý thường Kiệt , nơi Voi tôi đã nhiều lần ghi sổ . Đây quán ăn sang trọng hơn, Restaurant Việt Nam , trên đường Độc Lập  , Voi tôi và Đ/u Thắng thường đưa em đến ăn sau giờ tan sở . Quán cafe Hằng nằn chéo bên kia Tiểu Khu nơi Em hay ngồi trong gốc vắng , sát vách tre , kín đáo nhâm nhi ly cafe đắng chờ Voi tôi những buổi chiều Vtôi bay về trể ; có khi ngồi giận Vtôi không nói suốt cả giờ...

                 Nhưng than ôi ! Giấc mơ đời êm đềm chưa  trọn . Giấc mơ tình thơ mộng bất ngờ bị cắt ngang tàn nhẫn khi xe Voi tôi trờ qua xóm Đạo ,  phi trường L19 hoang tàn hiện rõ trước mắt Voitôi . Cuộn phim hòa bình bất chợt đổi sang phim chiến tranh bắn giết dã man , máu lửa ngập trời . Những tên Việt Cộng khát máu  mặt người lòng thú , răng đen mã tấu  , điên cuồng chém giết anh em chúng  tôi , máu đổ thịt rơi khói lữa tơi bời . Chiếc Gunship Voi tôi đang bay trúng SA7 nổ tan tành . Kinh hoàng không biết mình còn sống hay đã chết , Voi tôi bàng hoàng  giật mình tỉnh giấc .

  Những kỹ niệm đau buồn của những ngày Buôn MêThuột thất thủ  bổng quay về cắn xé tim Vtôi . Ngày 10/3/75 bìệt đội Buônmêthuột tại phi trường L19 bi đánh tan hàng , 13/3/75 phi hành đoàn Đ/u Lê thế Hùng bị bắn rớt ở B50 . Phi hành đoàn Chú Tư Voi , Lý Hạnh , Lâm chung Minh thì chết hụt .

  Nữa mê nữa tỉnh , voi tui ngậm ngùi ngồi nhớ đến những Anh Em của phi đoàn  không may đã hy sinh và vĩnh viễn ra đi  mà lòng xót xa héo úa .

  Quach ngoc Thao , Nguyễn văn Be, Đặng  Quân ...nằm đâu đây quanh  phi trường L19 .                              LêThế Hùng , Dương đức Hạnh ,Trần văn Nghiêm , Nguyễn văn Ân nằm rãi rác phía phi trường Phụng Dực

   Thẫn thờ , Voi tui lục lại  bức thư Voi tui viết cho cháu Ngọc Vy , con gái của Lê thế Hùng , 2 năm về trước ; Voi tui muốn viết thêm thật nhiều , viết  nhiều  hơn nữa  để vinh danh các anh vì các anh xứng đáng  là những anh hùng với tất cả lòng  tin yêu và kiêu hãnh của V tôi .  




                                           *****

 Voi tôi ngồi đọc tới đoc lui bức thư mà nước mắt rưng rưng .

    

Phi vụ cuối cùng .

     Cháu Ngọc Vy thương mến ,

   Được xem thư và những hình ảnh đầy nước mắt của mẹ cháu và các cháu về cuộc hành trình gian khổ đi tìm mộ của ba Lê thế Hùng , chú xúc động vô cùng và bồi hồi khôn tả , như      chuyện đang xãy ra cho chính bản thân mình .

   Chú đi ra đi vào , xem tới xem lui , đọc đi đọc lại , đứng lên nằm xuống như người bị mộng du  Không làm sao ngủ được , chú ngồi bật dậy viết mấy dòng nầy cho cháu . Chú muốn chia xẽ với cháu lâu rồi mà chưa làm được .

   Trước tiên chú kính gửi lời thăm hỏi mẹ cháu và bày tỏ lòng cảm phục xâu xa về việc làm cao cả của mẹ cháu . Mẹ cháu là một người vợ thật tuyệt vời !.

   Cuộc chiến cốt nhục tương tàn của những người Cộng sản  bức tử những người Việt Nam không theo họ , không khuất phục họ , đã đễ lại không biết bao nhiêu vết thương lòng không bao giờ lành trong từng người chúng ta !. Đầu tắt mặt tối vật  lộn với cuộc sống thì quên , nhưng khơi lại thì chảy máu chảy mũ ra và đau nhức vô cùng . Đã ba mươi sáu năm rồi mà vẫn như mới ngày nào !!!.

   Chú là chú Dương ngọc Như cùng phi đoàn 219 với ba cháu , bạn của ba cháu từ những ngày còn ở quân trường Nha Trang , năm 1966 .

   Trong phi vụ nầy , chú bay ngay xát bên ba cháu . Ba cháu bay gunship # 1 dẫn đầu , chú và chú Lý Hạnh bay slick # 1, tàu chở đầy đạn và tiếp liệu vào tiếp tế và tải thương cho Tr/t Trung đoàn trưởng Võ Ân , trung đoàn 53 , thuộc sư đoàn 23 bộ binh đang cố thủ ở B50 , gốc phía đông của phi trường Phụng Dực . Chú Võ tuấn Kiệt bay gunship # 2 , chú Ngô tấn Long ( Long đầu bạc ) slick # 2 bay phía sau aircover , Tr/t phi đoàn trưởng Phạm đăng Luân bay C&C . Lúc nầy Ban Mê Thuộc đã hoàn toàn thất thủ . Cộng quân đã ở khắp mọi nơi . Hỏa lực và phòng không của chúng dầy đặc . Trung đoàn 53 tử thủ ở đây đã mấy tuần không được tiếp tế và tản thương , tình thế vô cùng nguy kịch . Ngay sáng hôm đó , 13/3/1975 , một chiến đấu cơ A37 đã bị bắn rớt trong khi oanh kích Buôn Mê Thuột , Pilot nhãy dù nhưng chưa biết số phận ra sao .

   Hợp đoàn 5 chiếc bay từ Bắc Đông Bắc xuống phi trường Phụng Dực . Tụi chú bay rất thấp , bay xát ngọn cao su để tránh phòng không và SA7 . Vừa qua khỏi quốc lộ 21 - Buôn Mê Thuôt – Nha Trang , về hướng Đông Bắc của phi trường Phụng Dực khoảng 5,6 cây số , chú và ba cháu phát hiện nhiều hầm trú ẩn và hố cá nhân của địch quân được ngụy trang rất kỹ dưới những lùm cây , cành lá um tùm  ,dọc theo các bờ ruộng hoang . Ngay lập tức ba cháu nghiêng cánh qua phải bắn nhiều loạt rocketnail vào mục tiêu . Chú bám thật xát theo ba cháu . Chú thấy rất rõ khói đỏ , khói đen bay lên từng cụm . Địch quân bắn trả lại dữ dội . Lửa đạn mịt mù. Vừa kéo ngược qua phải  để vòng vô trở lại thì ba cháu bị trúng đạn . Khói đen và cánh quạt bị gãy bay xẹt qua trước mặt chú . Trong lúc hai mắt của chú còn dán chặt theo phi cơ của ba cháu thì địch bắn chú hai SA7 . Một bay luồn dưới bụng , một ngay trước mũi tàu , cả 2 đều trật . Chú vội vừa chúi mũi bay xuống xát mặt đất để tránh đạn vừa gọi tìm ba cháu trên tần số guard ( tầng số emergency ) :” Hùng ơi mầy đâu Hùng ?. Mầy đâu Hùng ?. Hùng ơi mầy đâu Hùng ?. Mầy còn sống không , mầy đâu Hùng” ?!.. Bằng trực giác , chú nghỉ ngay nếu không cứu được ba cháu và các chú ngay lúc nầy thì không có dịp nào khác . Phản xạ tự nhiên , sau khi lấy lại được cao độ tương đối an toàn , chú vòng ngay trở lại và tiếp tục gọi ba cháu …Chú gọi ba cháu và các chú thật  nhiều nhưng không ai đáp lại .Tất cả chỉ là lặng thinh , trống vắng , buồn thãm , tuyệt vọng giữa rừng núi hoang vu chập chùng dưới trời chiều vàng vọt , chết chóc  thê lương !!!...

  Xăng đã cạn , trời đã tối , Tr/t Luân ra lệnh tất cả ra khỏi vùng để đi đón toán năm người của chú Đ/u Lâm hồng Son đang chạy lạc trong rừng . Chú theo hợp đoàn về Thạnh An đổ xăng mà cỏi lòng tan nát !.

  Về  tới phi đoàn chú trốn luôn trong phi đoàn không dám về nhà ngay . Chú sợ không biết phải trả lời mẹ cháu như thế nào .  Nhà chú ngay cạnh nhà ba mẹ cháu . Nói dối thì không xong mà nói thật thì đau quá làm sao nói được !. Ngồi nán lại , buồn quá , chú và Tr/t Luân nóc gần cạn chai Martel còn dở . Chờ thật khuya khi mọi người đã ngủ yên , chú mới lén về nhà . Ngã lưng thiếp đi được một chút chú trở dậy , lật đật vào phi đoàn thật sớm và ... chú trốn mẹ cháu luôn cho tới ngày hôm nay !!!.

  Thế rồi tan đàn rẽ nghé , mỗi người mỗi nơi , trôi dạt khắp bốn phương trời khốn khó !...

   Năm ngoái , được biết cháu và mẹ cháu tìm kiếm , thu thập tin tức , địa điểm hành quân và tọa độ chỗ máy bay bị bắn rớt , chú có vào thư viện thành phố tìm xem lại những bản đồ Banmêthuột cũ , cũng như đọc lại những bản đồ do chú Andy Phan đã post trên Phi đoàn 219 Group nhưng chú không tìm ra được một checkpoint nào rõ ràng , một tọa độ nào chắc chắn , chỉ ước chừng , độ chừng mà thôi . Lộ trình toàn là rừng cao su trùng điệp nối tiếp với những thửa ruộng hoang trên những đồi núi thấp . Cỏ đuôi chồn chen lẫn những bụi cây rậm rạp mọc um tùm ... Chú đã không dám có ý kiến vì trật một li đi một dặm mà một dặm vuông thì biết đâu mà tìm , làm sao đào bới cho xuể !.

   Bây giờ, qua những diễn tiến hết sức mạch lạc như cháu kể , theo những chi tiết , những hiện vật , hiện trường , những hình ảnh thật rõ ràng và rất thuyết phục , nhất là qua thần giao cách cảm của chính nhữmg đứa con máu mủ ruột thịt đi tìm cha , của vợ đi tìm chồng sau hơn 36 năm dài khắc khoải , chú linh cảm đây đúng là ba cháu và các chú Hạnh , Nghiêm , Ân . Chú chỉ không hiểu nổi tại sao những người Cộng sản đã hành xữ một cách ác độc , vô cãm và đê hèn như vậy . Họ lấy đi mấy tấm thẻ bài để làm gì ?!. Không bao giờ hiểu nổi họ . Bởi vậy sau hơn sáu năm tù về ,  bằng mọi giá chú đã bỏ nước ra đi , rồi không bao giờ gặp lại Mẹ chú !. Mẹ chú đã mất trong những ngày tháng khốn cùng nhất và không thấy được mặt con !!!.

   Thật là nhiệm mầu !. Nhờ ba cháu và các chú linh thiêng chỉ đường dẫn lối , chớ không , biết đâu mà tìm . Ba mươi sáu năm vật đổi sao dời tìm đến chỗ phi cơ rớt năm nào cũng đâu có ba cháu và các chú ở đó . Cám ơn Trời Phật đã phù hộ mọi người và sắp xếp mọi viêc .


   Cháu Ngọc Vy mến ,

  Ngày xưa cháu và em Dũng còn bé xíu, đi đâu ba cháu cũng chở cháu và mẹ cháu đi trên chiếc xe Honda màu đỏ được lau chùi  sạch sẽ, tươm tất . Cháu ngồi phía trước bình xăng , mẹ cháu bế em Dũng ngồi ôm ba cháu đằng sau thật là hạnh phúc .

  Cũng trên chiếc xe Honda nầy , đầu năm 69 , lúc phi đoàn còn đống ngoài Đà Nẵng, vào một buổi chiều mùa hè thật êm ả , ba cháu đã chở chú đến giới thiệu với Mẹ cháu. Lúc đó Ba Mẹ cháu mới yêu nhau . Mẹ cháu đang ở trong một con hẻm nhỏ nhìn ra đường Trưng nữ Vương dọc theo sông Hàn . Khi hai đứa ra về trời đã tối , thành phố đã lên đèn từ lúc nào .

   Bây giờ mặc dầu cháu đã trưởng thành và thay đổi nhiều nhưng cháu vẫn còn rất nhiều nét dể thương ngày xưa nhất là trên khuôn mặt nủng nịu mà chú còn nhớ .

   Biết bao là kỹ niệm , biết bao là tiếc thương . Hơn chín năm trời vào sanh ra tử , chia ngọt xẽ bùi , sống chết bên nhau , thật lòng mà nói , điều chú mong mõi vẫn là ba cháu và các chú được trở về còn sống chớ không phải trở về bằng những nắm xương khô !.

   Sau cùng  chú nhờ cháu giúp chú đốt cho ba cháu , chú Hạnh , chú Nghiêm , chú Ân mỗi người ba nén hương . Với tất cả lòng thành của chú , chú xin một lần nữa nghiêng mình trước anh linh của các bạn . Dù sướng dù khổ , dù chân trời gốc bể chúng tôi không bao giờ quên các bạn , những anh hùng của phi đoàn 219 thân yêu

        Xin tạm biệt .

       Chú Dương ngọc Như  

       Foothill Ranch 7/MAR/2011



     Mơ mơ màng màng , bài hát Ngàn Trùng Xa Cách của nhạc sĩ  Phạm Duy văng vẳng vọng lên từ một cỏi nào đó sâu thẵm trong tâm hồn cằn cổi của Voi tôi .

                 ” Ngàn trùng xa cách người đã đi rồi  .

                      Còn gì đâu nữa mà khóc với cười .

             Ngàn Trùng xa cách đời đứt ngang rồi ...”

                                                       



                                                                 *****

        

       Đôi ba ngày ngắn ngủi còn lại trước khi ra đi sao mà dài lê thê . Voi tui cứ lững lững lơ lơ như người đi trên mây . Mưa buồn , lòng voi cũng ốt dột buồn .

Như con mèo ướt bị xẻo tai , ngồi  bên khung cửa sổ thẫn thờ Nhìn chiếc UH1 của Coast Guard Mỹ bay vòng vòng trên đỉnh núi xa xa , Voi tui cứ ngở mình đang thả toán xâm nhập trên đường mòn Hồ chí Minh ô nhục . Nhìn đồi núi chập chùng  chìm dưới cơn mưa tầm tả , Voi tui  nhớ về dãy Trường Sơn trùng  trùng điệp điệp núi rừng  chạy dài theo Vùng Trời Biên Giới của quê hương mà nhớ mà thương mà ngậm ngùi cho anh em đồng đội . Các anh đã hy sinh và vĩnh viễn nằm lại trong rừng sâu núi thẵm , lạnh lẽo hoang vu nầy .

Những địa danh nổi tiếng của các ông cũng là những nghĩa trang buồn của Anh em King bee và Lôi Hổ chúng tôi .

   Khe Sanh , Hạ Lào . Anh Nguyễn thanh Giang , Nguyễn văn Em và phi hành đoàn anh Nguyễn văn Minh nằm rãi rác ở đâu đây .

   Ashau , Alưới , Phú Bài . Phi hành đoàn Nguyễn văn Hiệp nằm ở đây .

   Khâm Đức , Thường Đức , Quãng Ngãi . Phi hành đoàn anh Nguyễn phi Hùng ( anh Hùng râu kẽm ) và anh Huỳnh tấn Phước ( anh Phước mực  ) nằm rãi rác ở đây .

   Ban Đông . Anh Mai thanh Xuân và anh Lê văn Bổn nằm ở đây .

   Đakto , Benhet , Leghorn , Pleizơreng . Thái anh Kiệt và phđ của anh Tôn thất Sinh , phđ của anh Đặng văn Cung và phđ của anh Ngô viết Vượng nằm rãi rác quanh  đây . Trong đó anh Nguyễn văn Đạt về nước và ra phi đoàn cùng một đợt với V tôi . Anh ở với anh em chỉ võn vẹn có sáu tháng .

   Lộc ninh , Bùi Đóp . Anh Nguyễn hải Lộc nằm cô đơn ở đây .

    Quãng Lợi , An Lộc , Chơn Thành . Phi hành đoàn anh Vũ đức Thắng và phđ anh Trần văn Long nằm chung ở đây , trên nhửng thửa ruộng bỏ hoang nầy .

     Kể sao cho hết những vết thương không bao giờ lành ...

     Voi tôi xin được đốt một nén hương lòng tưởng nhớ đến các anh . Các anh đã anh dũng chiến đấu cho quê hương , hy sinh cho tổ quốc và vĩnh viễn ra đi vì đại nghĩa . Dù sướng  dù khổ , dù chân trời gốc bể , chúng tôi không bao giờ quên các anh , những anh hùng của phi đoàn 219 thân yêu .

       Không biết đêm đen đã xuống tự bao giờ , Voi tôi cứ ngồi lì ở đây mà thương mà tiếc , đau đớn xót xa như Hổ nhớ rừng . Thế Lữ ơi , sao không là Voi nhớ rừng nhỉ ? Voi tôi còn uất hận  gắp nghìn  lần vì đã mất quê hương phải sống đời lưu lạc . Ông biết không ?!...



                                                        *****

             

   “Qua Houston lần nầy Vtui sẽ được gặp lại nhiều tài tử gạo cội của Phi đoàn .

    Người đầu tiên Voi tôi sẽ được gặp là Đ/u Nga Trần , người copilot dễ thương lì lợm của vtui ngày xưa . Giởn mặt anh là anh ịch liền . Anh là người hùng cua 217 . Mùa hè đỏ lửa 72  anh bị bắn rớt ở Cần thơ  , vết thương trên khóe mắt trái vẫn còn thấy rõ. Anh sẽ đích thân đón chúng tôi tại phi trường .

     Voi tôi sẽ được gặp lại anh Nguyễn tấn Hiền một niên trưởng rất cool mà voi tui luôn kính mến . Anh cũng mang đời tù tội như Voi tôi . Nhớ một tết trong tù , Voi tôi qua trình diễn văn nghệ cho K anh , Voi tui bang xuống tìm anh . Anh em gặp nhau mừng mừng tủi tủi ; anh dúi cho voi tui hai cục kẹo , từ phần quà tết của anh , để làm quà tết cho Voi tui , chắc anh biết Voi tui con mồ côi .. Hai cục kẹo nhỏ đã  nói lên muôn ngàn lời mà Voi tui nhớ đời . Cám ơn anh Hiền .

      Đ/u  Ánh Lương , một phi công hào hoa  phong nhã có một không hai  của anh em lính không quần . ?. Anh vừa mới cưới thêm bà vợ thứ tám đẹp não nùng. Có lẽ thiên hạ chỉ nói đùa chơi chớ sức mấy . Anh chị có mặt trong ban tổ chức đại hội năm nay . ..

       Đ/u Hoanh văn Dương , bút hiệu Pilot dỏm tác giả chuyện ngắn “Phi vụ cuối cùng” đăng trên báo Lý Tưởng dạo nào . Anh là một hoa tiêu Gunship đẹp trai  gan dạ . Trong một tai nạn hai phi hành đoàn rớt , bảy người chết hết , chỉ mình anh sống . Anh vô lính sau Vtui ba năm ; chẵng những anh đã bắt kịp Vtui mà còn bóp kèn đòi qua mặt làm Vtui cũng nhột nhột ... đít. Chuẫn bị đi, lần nầy Ông Ba và ChúTư cụn với ông bể ly luôn  .

         Đ/u CònVõ cũng là một trong những  tay súng thượng thừa của phi đoàn . Anh để bộ râu mép đen nhánh thật đọc , thật đểu. Đi bay anh luôn đội nón rộng vành cowboy Texas , mang giày boot da vàng cùa Uc đại Lợi , mới trông là chief ghét  rồi . Thiên hạ cứ lẫn lộn Voitui và anh thiệt là oan cho Voi tui , Voi tui đâu có đào hoa như hắn .

         Voi tui sẽ được gặp lại Lê trung Nguyên người cơ phi gan lì . Anh đã làm một cú vượt biễn vô tiền khoáng hậu có một không hai trong lịch sử thuyền nhân tị nạn cọng sản .Tháng 4/81, vợ chồng anh và ba người bạn đã vượt biễn bằng một chiếc xuồng câu  gắn máy đuôi tôm . Anh có rũ Voi tui đi nhưng Voi tui rét quá không dám theo .. Mới ra khơi , bị sống to gió lớn , ván thuyền nứt hở , nước tràn vào  đầy ghe . Vợ anh giữ cần  láy , bạn anh tác nước còn anh phải xé áo quần nhét kín những lỗ rò. Chiến đấu suốt mấy ngày đêm , vật vã với biền cả và tử thần . Tất cả chỉ còn là tuyệt vọng . Trong một đêm mưa bão , như một phép nhiệm mầu , ghe anh trôi dạt vào chân một dàn khoan dầu . Sáng ra , nhân viên trên dàn khoan phát hiện , họ dùng cần cẩu gắp cả ghe lẫn người lên cấp cứu . Sau đó được trực thăng chở đi tị nạn ở trại tị nạn Galang Indonesia . Tháng 8/ 81 voi tui gặp lại vợ chồng anh trên đảo Ga lăng nầy . Voi tui đã liều mà anh còn liều hơn gấp nhiều lần . Voi tui cũng được gặp lại  Khương đại Lụa ở đây . Ba anh em ôm nhau mừng mừng tủi tủi .

      Đặc biệt, tại Houston  lần nầy ,  phi hành đoàn Captain  Nguyễn hiền  Nhơn , Chú Tư Voi , mevo Phan văn Hương được đoàn tụ sau 42 năm trời lưu lạc ...

     Phi hành đoàn Captain Nhon , Chú Tư voi , mevo Hương bay thả toán cảm tử xâm nhập vào 701, vùng  ngoại vi của cục R , vào cuối năm 1969 . Lz là một miếng rẫy  hẹp , xung quanh là rừng cây cao . Thả trúng ổ kiến lữa !! . Captain Nhơn hover đáp ngay trên đầu quân địch . Làm liền , Anh em Lôi Hổ và Kingbee thấy VC là dớt liền . AR15 , AK47 , M79 , đại liên M60 của phe ta nổ dòn như pháo tết .Được dịp , hai chiếc Cobra theo yễm trợ cũng nhào vô ăn có . VC dưới bãi vừa chạy vừa bắn lên như mưa  , đủ kiểu đủ loại , đạn nỗ như bắp rang Tội cho Voitui  ngồi không chịu trận . Nghe tàu trúng đạn cạch cạch , cạch cạch cạch tùm lum Vtui teo hết trơn . Thà là mình bay . Ngồi không chờ đạn trúng chán thiệt ! Đời  Copil vừa đống phim vừa coi phim là thường nhưng chưa bao giờ ác liệt như lần nầy . . . Mevo Hương và nhiều anh em Biệt Kích bị thương nhưng anh em không nao núng , vẫn bắn trả quyết liệt . Khói lữa tơi bời , máu chãy thịt rơi . Máu anh em KingBee hòa với máu anh em Lôi hổ vương vãi đầy tàu .

     Captain Nhơn quả thật là một phi công thượng hạng , gan lì đáng nễ .Trong lửa đạn tơi bời , anh đã bình tỉnh hover chiếc H34 từ từ đáp xuống Lz chật hẹp , cây cối cao ngất ngưỡng , rồi lạnh lùng kéo tàu thẳng lên ,  chúi mũi phóng đi thoát nạn . Trong lúc thập tử nhứt  sinh , anh đã bình tĩnh đến lạnh lùng như người thợ câu  chuyên nghiệp.

Trong trận nầy anh em Lôi Hổ và Kingbee đã thật sự chia sẽ cho nhau từng viên đạn của kẻ thù. Những viên đạn trúng vào lưng mevo Hương và anh em biệt kích là một trong những viên đạn bắn trúng dưới ghế Voi tui và Captain  Nhơn  dội ngược lại. Vết thương khá to máu ra rất nhiều. Mấy chục năm rồi vết thẹo vẫn còn hằn trên lưng của người Mevo già quả cãm nầy . Vết thù trên lưng con Long Mã vẫn còn nguyên .

       Tàu bị đạn thì run vertical còn chú tưVoi tôi bị sợ , hai chân cứ run lateral kềm không được.

        Đến bây giờ nhớ lại vẫn còn run . Thảm thiệt !!

            

              Cầm chắc lần nầy Voi tôi sẽ còn được gặp lại nhiều Anh Em Kingbee và Lôi Hổ thân thương trong đêm Vùng Trời Biên Giới ll .

                                                      *****



                Cuối cùng rồi ngày đi cũng đến . Hành trang của Voi tôi  chỉ là một cary on suitcase nhỏ đầy ấp nổi lòng thương yêu mong nhớ ...

Chú Tư  không quên hôn thím Tư một cái trước khi tất tả lên đường .

                 ChúTưVoi

                  Foothill Ranch 13/10/2013

  Thương tặng mấy chú Tư Gù 219 & Lôi hổ.

  Thương tặng  chú tư Nga BắcMỹThuận , MõLàng Đặng Quỳnh , Kingbeeman , Cululung cowboy Lua & chú tư VũNgôKhánhTruật ...để nhớ Một Thời Để Nhớ.

1 comment:

  1. hình ảnh người lính việt nam cộng hòa gợi nhớ một thời thơ ấu an lành tự do

    ReplyDelete